Chúng ta là một gia đình gắn kết không phải bởi tài sản, cũng không chỉ bởi huyết thống, vì huyết thống sẽ nhạt dần qua mỗi thế hệ. Điều gắn kết chúng ta là một niềm tin chung về thế nào là một cuộc đời tốt đẹp và nguồn lực của chúng ta được tạo ra để làm gì.
Người sáng lập gọi mình là Người Nhân Bội (The Multiplier): người nhìn thấy điều có tiềm năng và làm cho nó trở thành nhiều hơn. Bản năng ấy đã tạo nên những gì chúng ta thừa hưởng. Nhưng gia đình hiểu chữ “nhân bội” theo nghĩa đầy đủ hơn: không chỉ nhân bội vốn hay ủng hộ những cá nhân xuất sắc trong kinh doanh, mà còn nhân bội an lành, mục đích và tình thân, để mỗi cuộc đời trong gia đình có giá trị hơn, và gia đình là nơi mọi người cảm thấy cuộc đời mình đáng sống, đáng nhớ.
Văn bản này tồn tại để một người con cháu chưa từng gặp người sáng lập vẫn biết gia đình đứng về điều gì, cảm thấy mình được chở che, và hành động dựa trên những điều đó.
Điều thứ nhất
Quản trị vốn và Vun đắp tình thân
Gia đình áp dụng hai bộ nguyên tắc riêng biệt: một để quản trị vốn, một để vun đắp tình thân. Nhầm lẫn giữa chúng là cách nhanh nhất để làm tổn hại một gia đình như chúng ta.
Khi quản trị vốn. Gia đình hành xử như những người xây dựng doanh nghiệp mà mình kế thừa. Vốn là hữu hạn, được sử dụng có kỷ luật và theo năng lực. Chúng ta hậu thuẫn những người xuất sắc: ý tưởng đặc biệt, người xây dựng đã chứng minh năng lực, người đã làm việc và dám chịu rủi ro. Quyền nhận đầu tư từ gia đình phải được xứng đáng, không phải mặc nhiên có. Không phải thành viên nào cũng là người xuất sắc khi xét theo những tiêu chuẩn này; điều đó bình thường và cần được tôn trọng. Tiêu chuẩn đối với vốn được đặt cao có chủ đích; nó áp dụng cho tiền và dự án, không bao giờ áp dụng cho giá trị của một con người.
Khi vun đắp tình thân. Gia đình hành xử đúng nghĩa là một gia đình. Mỗi thành viên, dù xuất sắc hay bình dị, tham vọng hay nhẹ nhàng, nổi bật hay kín đáo, đều được tôn trọng, hỗ trợ và có một vị trí vô điều kiện. Tư cách thành viên không phải là một buổi đánh giá hiệu suất. Người không khởi nghiệp, không quản lý vốn và không tìm kiếm ánh đèn sân khấu vẫn là thành viên trọn vẹn như người xây dựng một đế chế. Thành tích không phải là điều kiện. Chỉ cần là người trong gia đình, và vị trí ấy không bao giờ bị tước bỏ.
Sức mạnh của gia đình, nếu có, nằm ở việc cùng lúc giữ vững cả hai: tiêu chuẩn không khoan nhượng với vốn, tình yêu không điều kiện với con người. Chúng ta không để tiêu chuẩn dành cho vốn xâm lấn cách mình đối xử với con người. Chúng ta cũng không để sự mềm mại của tình thân làm suy yếu kỷ luật với vốn.
Điều thứ hai
Mục đích: Tất cả để làm gì
Nguồn lực của gia đình phục vụ các mục tiêu sau, theo thứ tự ưu tiên:
Một cuộc đời đáng sống cho mọi thành viên. Mục đích đầu tiên của tài sản không phải là tăng trưởng mà là trao cho mỗi người tự do và an toàn để theo đuổi mục đích, sức khỏe, sự trưởng thành và hạnh phúc theo cách của riêng họ: tự do chọn rủi ro, công việc và nhịp sống.
Một cuộc đời đáng nhớ cho những ai mong muốn. Với những người muốn xây dựng, sáng tạo, phụng sự hoặc lãnh đạo, gia đình là bệ phóng: vốn đồng hành dài hạn, tri thức được đúc kết từ trải nghiệm, và niềm tin. Chúng ta giúp họ nhân bội ảnh hưởng, nhưng không áp đặt: một cuộc đời đáng nhớ là điều được trao cơ hội, không phải điều bị đòi hỏi.
Một thế giới được nhân bội giá trị ngoài phạm vi gia đình. Chúng ta được gây dựng trên niềm tin rằng tài năng hiện diện ở khắp nơi, nhưng cơ hội thì không được phân bổ đồng đều. Khi được trao cơ hội, những con người xuất sắc từng bị bỏ qua có thể thay đổi mọi thứ. Hoạt động thiện nguyện của gia đình sẽ đưa niềm tin ấy ra thế giới và duy trì nó qua nhiều thế hệ. Đó là cách tên tuổi gia đình tạo dựng sự kính trọng mà chỉ tiền bạc không bao giờ mua được.
Sự trường tồn của chính định chế gia đình, để mọi điều trên vẫn đúng sau một trăm năm.
Tài sản là phương tiện. Một cuộc đời tốt đẹp, được sống trọn vẹn và hữu ích, mới là đích đến. Chúng ta không bao giờ đảo ngược thứ tự đó.
Điều thứ ba
Giá trị của chúng ta
Đây là DNA của gia đình, được thừa hưởng từ người sáng lập và được trao lại cho mọi thế hệ, không áp đặt lên bất kỳ ai:
Tự do. Chúng ta trân trọng quyền chọn rủi ro, công việc và nhịp sống của mình. Tài sản phải mở rộng tự do, không được dùng để kiểm soát.
Mục đích hơn sự nhàn rỗi.Tiền có thể giải phóng chúng ta khỏi áp lực mưu sinh, nhưng không thể mang lại ý nghĩa sống. Mỗi thành viên được kỳ vọng tìm thấy mục đích trong công việc, nghề nghiệp, chăm sóc người khác, phụng sự hoặc sáng tạo, bởi một cuộc đời thiếu mục đích là điều tài sản không thể chữa lành, thậm chí còn rất dễ tạo ra.
Trưởng thành và học hỏi. Chúng ta luôn tò mò, luôn phát triển; sự làm chủ bản thân là phần thưởng tự thân.
Tính hữu ích. Sự thỏa mãn sâu sắc đến từ việc làm cuộc sống của người khác tốt hơn. Một cuộc đời được đo một phần bằng những người mà nó đã phục vụ.
Sức khỏe và trường thọ. Chúng ta đầu tư cho cơ thể và tâm trí để có đủ năm tháng tận hưởng những gì mình xây dựng và yêu thương.
Sự đơn giản thanh nhã. Chúng ta chọn rõ ràng thay vì phức tạp, thực chất thay vì phô trương. Xây dựng trong im lặng, để kết quả lên tiếng.
Khi quản trị vốn, vị thế phải được tạo dựng bằng năng lực; khi vun đắp tình thân, vị trí của mỗi người là vô điều kiện. Sự phân định này được gìn giữ như một giá trị, không chỉ như một quy tắc.
Không thành viên nào bị yêu cầu phải xuất sắc ở tất cả những điều này. Đây là la bàn, không phải bảng chấm điểm.
Điều thứ tư
Lời hứa với mỗi thành viên
Với mỗi người sinh ra trong hoặc gia nhập gia đình, gia đình đưa ra những lời hứa vô điều kiện:
Bạn luôn thuộc về nơi này. Vị trí của bạn không phụ thuộc vào thành tựu, tài sản, nghề nghiệp, lựa chọn bạn đời hay mức độ hữu ích cho các doanh nghiệp của gia đình. Bạn không phải tài sản để tối ưu hóa. Bạn là gia đình.
Bạn sẽ được hỗ trợ để xây dựng một cuộc đời tốt đẹp thông qua giáo dục, sức khỏe, an toàn và tự do tìm mục đích của riêng mình.
Bạn sẽ không bao giờ bị quy về năng suất hay thành tích. Tiêu chuẩn cao của gia đình chỉ áp dụng khi xem xét vốn, không áp dụng cho cách chúng ta yêu thương nhau.
Bạn sẽ được biết đến và được nhớ đến. Câu chuyện của bạn có ý nghĩa với gia đình và sẽ được gìn giữ.
Đổi lại, gia đình mong mỗi thành viên:
Tìm kiếm mục đích.Đừng để sự đủ đầy vật chất biến thành khoảng trống về ý nghĩa. Hãy đóng góp điều gì đó, ở đâu đó, cho ai đó, theo cách phù hợp với bản chất của mình.
Bảo vệ ranh giới giữa cách quản trị vốn và cách vun đắp tình thân. Không dùng tình yêu của gia đình để đòi hỏi vốn; không để vốn của gia đình làm nguội đi tình yêu.
Quản trị thay vì tiêu dùng. Xem tài sản cốt lõi là dòng sông để truyền lại, không phải hồ nước để rút cạn.
Trao truyền các giá trị cho thế hệ sau bằng chính cách mình sống, hơn là bằng lời giáo huấn.
Điều thứ năm
Vốn và kỷ luật
Các nguyên tắc được nêu tại đây; cơ chế chi tiết nằm trong Phụ lục Vốn.
Vốn gốc được bảo toàn vĩnh viễn. Gia đình duy trì một quỹ vốn trường tồn, được bảo vệ để truyền qua mọi thế hệ. Không thành viên hay một thế hệ nào được phép tiêu vào vốn gốc; chúng ta chỉ sử dụng phần lợi tức theo một tỷ lệ có kỷ luật, không ăn vào hạt giống.
Sự hậu thuẫn phải được xứng đáng và dành cho dự án, không phải lối sống. Khi một thành viên đề nghị gia đình đầu tư vào việc xây dựng, sáng tạo hoặc lãnh đạo, đề nghị ấy được xem xét theo các nguyên tắc quản trị vốn: họ phải trình bày, chịu rủi ro và đáp ứng cùng tiêu chuẩn như một người xây dựng bên ngoài gia đình.
Chăm lo cho thành viên tách biệt với đầu tư dự án. Cam kết của gia đình về an toàn, giáo dục và sức khỏe không phải là khoản vay hay khoản đầu tư; đó là cách gia đình giữ lời. Việc chăm lo không bao giờ được đánh đồng với đầu tư hoặc phụ thuộc vào kết quả đầu tư. Hai việc này chủ đích sử dụng những nguồn tài chính riêng và tuân theo những nguyên tắc khác nhau.
Trợ cấp nuôi dưỡng sự ỷ lại sẽ làm xói mòn con người. Chúng ta hỗ trợ thành viên xây dựng một cuộc đời tốt đẹp; chúng ta không tài trợ cho sự nhàn rỗi khiến họ ngày càng thụ động và phụ thuộc. Ranh giới giữa bảo đảm an toàn và nuôi dưỡng sự ỷ lại được mỗi thế hệ xác định cẩn trọng, nhưng nguyên tắc không đổi: tiền phải giúp con người phát triển, không làm suy giảm ý chí và khả năng tự chủ.
Điều thứ sáu
Thế hệ kế tiếp
Mỗi thành viên được nuôi dưỡng để thừa hưởng giá trị và năng lực, không chỉ tiền bạc.
Giáo dục về nghề quản trị gia đình được mở cho mọi người: cách vốn vận hành, cách hình thành phán đoán, cách xây dựng và phụng sự, để không ai thừa hưởng tài sản mà không hiểu nó.
Vị trí trong gia đình là vô điều kiện; quyền quản trị hoặc nhận hậu thuẫn về vốn phải được tạo dựng bằng năng lực. Thành viên trẻ được yêu thương vô điều kiện; nếu muốn đảm nhận những vai trò đó, họ phải chứng minh năng lực như bất kỳ nhà sáng lập bên ngoài nào.
Không ai bị ép phải trở thành người xuất chúng. Gia đình trân trọng nhà sáng lập doanh nghiệp, nghệ sĩ, giáo viên, người chăm sóc, người làm nghề thầm lặng và cả người vẫn đang tìm hướng đi cho mình, trọn vẹn như cách gia đình trân trọng người xây dựng nên một đế chế. Những lựa chọn đời sống đa dạng là dấu hiệu của một gia đình khỏe mạnh, không phải thất bại của tham vọng.
Điều thứ bảy
Cho đi ngoài gia đình
Thiện nguyện không phải phần dư thừa sau cùng; đó là một phần trung tâm của chúng ta.
Gia đình duy trì một cam kết thiện nguyện lâu dài, có luận điểm rõ ràng, nhằm nhân bội cơ hội cho những tài năng chưa được nhìn thấy, bắt đầu từ giáo dục, theo truyền thống người sáng lập đã khởi xướng.
Chính cam kết thiện nguyện này tạo dựng sự kính trọng lâu dài cho tên tuổi gia đình, vượt xa vòng đời của bất kỳ doanh nghiệp riêng lẻ nào.
Mỗi thế hệ có trách nhiệm duy trì hoạt động cho đi và để nó tiến hóa theo nhu cầu của thời đại, đồng thời giữ vững niềm tin sáng lập: tài năng ở khắp nơi; cơ hội thì không; gia đình tồn tại một phần để thu hẹp khoảng cách đó.
Điều thứ tám
Tinh thần quản trị
Các nguyên tắc được nêu tại đây; cơ chế chi tiết nằm trong Phụ lục Quản trị.
Gia đình được quản trị, không bị cai trị. Không người thừa kế nào nắm quyền đơn phương như người sáng lập; quyền hạn được giao cho một Hội đồng Gia đình được bầu, có trách nhiệm quản trị vốn, thiện nguyện và sự tiếp nhận thế hệ kế tiếp.
Vị trí trong Hội đồng phải được xứng đáng và có thời hạn, không mặc nhiên thừa kế và không vĩnh viễn.
Hội đồng giữ vững sự phân định giữa hai cách ứng xử: duy trì kỷ luật với vốn và bảo vệ tình thân giữa các thành viên.
Chúng ta thiết kế quản trị gia đình như thiết kế doanh nghiệp: có thể phát triển mà không phụ thuộc vào bất kỳ cá nhân nào, để gia đình vượt qua cả người sáng lập lẫn những giai đoạn yếu kém của chính mình.
Điều thứ chín
Sửa đổi và trường tồn
Hiến pháp này là một văn bản sống. Mỗi thế hệ đọc, tranh luận và phê chuẩn lại để họ lựa chọn nó, chứ không chỉ thừa hưởng nó.
Các phụ lục vận hành về vốn, quản trị, phân phối và giải quyết tranh chấp có thể được Hội đồng sửa đổi khi thế giới thay đổi.
Phần cốt lõi gồm sự phân định giữa cách quản trị vốn và cách vun đắp tình thân, lời hứa vô điều kiện với mỗi thành viên, quỹ vốn trường tồn và cam kết thiện nguyện. Phần này chỉ được sửa đổi khi có ngưỡng đồng thuận đặc biệt giữa các thế hệ, và không bao giờ nhằm làm giàu cho một thế hệ bằng chi phí của các thế hệ sau.
Nếu gia đình buộc phải chọn giữa việc tăng tài sản và giữ trọn lời hứa với các thành viên cùng sứ mệnh của mình, gia đình chọn giữ lời hứa. Sự lựa chọn nhất quán ấy chính là ý nghĩa của toàn bộ Hiến pháp.
Lời kết
Chúng ta không đo gia đình này bằng giá trị tài sản ròng. Chúng ta đo bằng việc mỗi thành viên, ở mỗi thế hệ, có được sống một cuộc đời tự do, có mục đích, khỏe mạnh và đúng với bản thân hay không; và bằng việc, cùng nhau, chúng ta để lại cho thế giới nhiều tài năng được nhân bội hơn khi mình bắt đầu.
Xây dựng trong im lặng.Yêu thương không điều kiện.Để một trăm năm lên tiếng.
A charter of the family
The Family Constitution
Preamble
We are a family bound not by wealth, and not only by blood, for blood thins with every generation. What binds us is a shared idea of what a good life is and what our resources are for.
The founder called himself the Multiplier: one who takes something capable and makes it many. That instinct built what we inherited. But we, his family, understand the word more fully than he first meant it. To multiply is not only to grow capital or to back outliers in business. It is to multiply well-being, purpose, and belonging: to make each member’s one life count for more, and to make the family a place where a life is worth living and worth remembering.
This document exists so that a descendant who never met the founder can still know what we stand for, feel held by it, and act from it.
Article One
Two Spheres
The family operates in two distinct spheres, and confusing them is the oldest way to break a family like ours.
The Sphere of Capital. Here the family behaves like the venture builders it descends from. Capital is scarce, disciplined, and meritocratic. We back outliers: the exceptional idea, the proven builder, the person who has done the work and carries the risk. Standing to receive the family’s investment is earned, never owed. Not every member will be an outlier in this sphere, and that is not only acceptable; it is normal and expected. Most people, in most generations, are not founders. The bar of the Sphere of Capital is high on purpose, and it applies to money and ventures, never to a person’s worth.
The Sphere of Belonging. Here the family behaves like a family. Every member, outlier or not, ambitious or gentle, celebrated or quiet, is owed dignity, support, and an unconditional place. Membership is not a performance review. A member who never starts a company, never manages capital, and never seeks the spotlight is no less a full member of this family than the one who builds an empire. The Sphere of Belonging asks nothing of a person’s achievements. It asks only that they belong, and it promises that they always will.
The genius of the family, if it has one, is holding both spheres at once: relentless standards for our capital, unconditional love for our people. We never let the standards of the first sphere leak into the second. We never let the softness of the second sphere corrupt the first.
Article Two
Purpose: What This Is All For
Our resources exist to serve, in this order of priority:
A life worth living, for every member. The first purpose of the family’s wealth is not to grow; it is to give each member the freedom and security to pursue purpose, health, growth, and happiness on their own terms. Freedom to choose one’s risks, one’s work, one’s pace. This is the founder’s own definition of a great life, extended to everyone who comes after him.
A life worth remembering, for those who seek it. For members who want to build, create, serve, or lead, the family is a launchpad: patient capital, hard-won knowledge, and belief. We help those who wish to multiply their impact do so. But we hold this gently: a remembered life is offered, never demanded.
A multiplied world beyond the family. We were built on the conviction that talent is everywhere and opportunity is not: overlooked, world-class people, given a chance, change everything. Our philanthropy and our giving carry this conviction outward, in perpetuity. This is how the family’s name earns respect that money alone can never buy.
The endurance of the institution itself, so that all of the above is still true in a hundred years.
Wealth is the means. A good life, well-lived and useful, is the end. We never invert them.
Article Three
Our Values
These are the family’s DNA, inherited from the founder and offered to every generation, never imposed:
Freedom. We prize the ability to choose our risks, our work, and our pace. We structure our wealth to expand each member’s freedom, never to control them with it.
Purpose over idleness. Money can buy the absence of necessity; it cannot buy the presence of meaning. We expect members to seek purpose in work, craft, care, service, or creation, because a life without purpose is the one thing our wealth cannot fix and can easily cause.
Growth and learning. We are a family that stays curious and keeps evolving. Mastery is its own reward.
Usefulness. Deep fulfillment comes from making others’ lives better. We measure a life partly by whom it served.
Health and longevity. We invest in our bodies and minds so we have the years to enjoy what we build and love.
Elegant simplicity. We favor clarity over complexity, substance over show. We build in silence and let results speak.
Earned standing in capital; unconditional standing in belonging. The two-sphere principle, held as a value, not just a rule.
No member is required to excel at all of these. They are a compass, not a scorecard.
Article Four
The Promise to Every Member
To every person born into or joined into this family, the family makes these unconditional promises:
You belong here, always. Your place does not depend on your achievements, your wealth, your choices of career or partner, or your usefulness to the family’s enterprises. You are not an asset to be optimized. You are family.
You will be supported in building a good life through education, health, security, and the freedom to find your own purpose.
You will never be reduced to your output. The family’s high standards live in the Sphere of Capital, not in how we love you.
You will be known and remembered. Your story matters to us and will be kept.
And in return, the family asks of every member:
Seek purpose. Do not let the absence of necessity become the absence of meaning. Contribute something, somewhere, to someone, in whatever form fits your nature.
Protect the two spheres. Do not weaponize the family’s love to extract its capital; do not let the family’s capital cool its love.
Steward, don’t consume. Treat the core wealth as a river to pass on, not a lake to drain.
Carry the values forward to the next generation, by living them more than by lecturing them.
Article Five
Capital and Its Discipline
Principles here; mechanics in the Capital Schedule.
The core is perpetual and spend-proof. A protected endowment exists to outlive every generation. No member and no single generation may consume its principal. We live from a disciplined draw, never from the seed.
Backing is earned, and it is for ventures, not for lifestyle. When a member seeks the family’s investment to build, create, or lead, they enter the Sphere of Capital: they present, they carry risk, they meet the same bar an outside builder would. Belonging is free; backing is earned.
Support for well-being is separate from investment in ventures. The family’s promise of security, education, and health is not a loan and not an investment; it is the family keeping its word. It must never be confused with, or conditioned on, capital performance. These come from different accounts and different logics on purpose.
No unearned allowances that corrupt. We support members toward good lives; we do not fund idleness that hollows them out. The line between security and corrosion is drawn with care by each generation, but the principle is fixed: money should enlarge a person, never shrink them.
Article Six
The Rising Generation
Every member is raised to inherit values and capability, not merely money.
Education in the family’s craft is offered to all: how capital works, how judgment is formed, how one builds and serves, so that no member inherits wealth they don’t understand.
Belonging is by birth; standing in the Sphere of Capital is by demonstration. A young member is loved unconditionally and, if they wish to steward capital or receive the family’s backing, earns that role by showing capability, exactly as an outside founder would.
No member is pushed to be an outlier. The family celebrates the founder, the artist, the teacher, the caregiver, the quiet craftsperson, and the one still searching, as fully as it celebrates the empire-builder. Diverse lives are a feature of a healthy family, not a failure of ambition.
Article Seven
Giving Beyond the Family
Philanthropy is not charity we do with our surplus; it is central to who we are.
The family maintains a perpetual, thesis-driven philanthropic spine, dedicated to multiplying overlooked talent in the world, beginning with education, in the tradition the founder started.
This is the part of the family that makes the name respected across centuries, long after any single business has faded.
Every generation is expected to keep the giving alive and to let it evolve with the needs of its time, while holding the founding conviction: talent is everywhere; opportunity is not; we exist, in part, to close that gap.
Article Eight
Governance in Spirit
Principles here; mechanics in the Governance Schedule.
The family is governed, not ruled. No single heir holds the founder’s unilateral power; authority passes to an elected, accountable family council that stewards the capital, the giving, and the admission of the rising generation.
Standing on the council is earned and temporary, never inherited and never permanent.
The council serves the two spheres faithfully: guarding standards in capital, guarding belonging for people.
We build our governance the way we build our companies: designed to thrive without any one person, so that the family survives its own founders and its own weak years.
Article Nine
Amendment and Endurance
This constitution is a living document. Each generation reads it, debates it, and ratifies it anew, so that it is chosen, not merely inherited.
The operational schedules for capital, governance, distributions, and dispute resolution may be amended freely by the council as the world changes.
The core consists of the two spheres, the unconditional promise to every member, the perpetual endowment, and the philanthropic spine. It may be amended only by an extraordinary threshold across generations, and never to enrich one generation at the expense of the next.
If ever the family must choose between growing the wealth and keeping faith with its members and its mission, it keeps faith. That choice, made consistently, is the whole point.
Closing
We do not measure this family by its net worth. We measure it by whether each member, in each generation, got to live a life that was free, purposeful, healthy, and their own; and whether, together, we left the world with more multiplied talent than we found.
Build in silence.Love without condition.Let a hundred years make the noise.